Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.
Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Tôi ngồi như tượng đá.
Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.
Cô không dám nhìn vào ai. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi.
Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Không, tôi không cần biết.
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ.
Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Bạn có hai giọng chính. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa.