Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. Và giờ về nhà của anh lại tùy thuộc vào mức độ hoàn tất những công việc quan trọng cần giải quyết trong ngày hoặc khối lượng công việc còn tồn đọng trong ngăn hồ sơ. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng.
khó cộng tác với các nhân viên của mình. James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước. Nếu công việc cứ trôi chảy thế này thì anh sẽ mau chóng được khen ngợi, thậm chí có thể là được thăng tiến nữa.
Họ lớn lên trong cùng một thị trấn, sống trên cùng một con đường và ở cạnh nhà nhau. Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước.
- Khởi đầu thì khá tốt. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. - Anh chỉ vào tấm bảng.
Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Áp lực công việc trước kia từng có lúc bám chặt lấy anh đã dần tan biến tự lúc nào không rõ, bởi giờ đây anh cảm thấy thoải mái với phong cách làm việc mới mẻ và tích cực này. - James viết ra thật nhanh những điều anh đang muốn biết:
- Khởi đầu thì khá tốt. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.
Anh thường phải bỏ bữa sáng để đến văn phòng sớm hơn một chút, tranh thủ thời gian để cố làm hết những công việc đang còn chờ anh giải quyết. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa.
James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. Rồi James lùi ra xa vài bước để đọc lại tất cả những gì anh đã viết lên tấm bảng trắng. Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi.