Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.
Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được.
Nhưng lại thấy buồn nôn. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.
Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.
Tác phẩm Bật dậy nào. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.
Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.
Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. - Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy.
Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Không có thời gian để sửa chửa.